Mật Mã Da Vinci

Chương 13 -Chương 14 -


Trong vài giây, Langdon nhìn vào dòng tái bút của Saunière. Tái bút. Tìm Robert Langdon. Ông thấy như thể nền nhà đang chao đảo dưới chân. Saunière đã để lại lời tái bút với tên mình trên đó? Trong những giấc mơ cuồng dại nhất, Langdon cũng không thể tìm ra lý do tại sao.
“Bây giờ thì ông hiểu chứ”, Sophie nói, mắt cô thúc giục. “Tại sao Fache yêu cầu ông đến đây đêm nay và tại sao ông là nghi phạm số một?”.
Điều duy nhất mà Langdon có thể hiểu”Langdon đang ở đâu?” Fache hỏi, phả hơi cuối cùng của điếu thuốc khi ông ta quay trở lại sở chỉ huy.
“Vẫn ở trong nhà vệ sinh nam, thưa ông”, trung uý Collet trả lời Fache lầm bầm: “Nhẩn nha nhỉ”.
Viên đại úy nhìn chấm GPS qua vai của Collet, và Collet gần như có thể nghe thấy những bánh xe đang chuyển động. Fache đang cố dẹp nỗi thôi thúc muốn đi kiểm tra xem Langdon còn đó hay không. Về mặt lý tưởng, đối tượng của một cuộc giám sát được cho phép tối đa thời gian và tự do trong phạm vi có thể, để ru ngủ hắn trong cảm giác an toàn giả tạo. Cần phải để Langdon tự ý trở lại. Tuy nhiên đã gần mười phút rồi.
Quá lâu.
“Liệu có khả năng là Langdon biết chúng ta theo dõi không?”. Fache hỏi.
Collet lắc đầu: “Chúng ta vẫn đang nhìn thấy những chuyển động nhỏ trong phòng vệ sinh nam, vì thế đĩa GPS chắc chắn vẫn còn trên người ông ta. Có thể ông ta thấy không khỏe? Nếu ông ta tìm thấy cái đĩa, chắc ông ấy đã vứt nó đi, rồi tìm cách trốn chạy”.
Fache nhìn đồng hồ: “Tốt”.
Tuy nhiên, Fache vẫn có vẻ băn khoăn. Cả buổi tối, Collet cảm thấy một sự hăm hở không xác định được nơi người chỉ huy của mình. Bình thường vốn thản nhiên và tỉnh bơ dưới mọi áp lực nhưng tối nay dường như Fache đầy xúc động, như thể đó là một vấn đề cá nhân đối với ông ấy.
Không có gì đáng ngạc nhiên, Collet nghĩ. Fache cần cuộc bắt giữ này ghê gớm. Gần đây, Hội đồng chính phủ và báo chí đã có những chỉ trích công khai hơn đối với những chiến thuật hung dữ của Fache, những va chạm của ông ta với các đại sứ quán của các cường quốc, và sự vượt quá ngân sách cho công nghệ mới. Đêm nay cuộc vây bắt một người Mỹ với công nghệ cao sẽ khiến Fache đi được một quãng đường dài tỉến tới dập tất những lời chỉ trích, giúp ông ta giữ cương vị này thêm vài năm nữa cho đến khi có thể về hưu với một khoản lương hưu hậu hĩnh. Chúa biết rằng ông ấy cần lương hưu. Collet nghĩ. Sự hăng hái của Fache đối với công nghệ gây tổn hại cho ông cả về mặt nghề nghiệp lẫn cuộc sống cá nhân. Người ta đồn rằng Fache đã đầu tư toàn bộ tiền tiết kiệm của mình vào niềm ham mê công nghệ vài năm qua và ông mất sạch, cho đến chiếc sơ-mi cuối cùng. Mà Fache lại là một người chỉ mặc áo sơmi thượng hảo hạng.
Đêm nay, vẫn còn nhiều thời gian. Sự cắt ngang của Sophie Neveu, dù không may, chỉ là một gợn sóng nhỏ. Giờ thì cô ấy đã đi, và Fache vẫn còn những quân bài để chơi. Ông ta chưa nói cho Langdon biết rằng tên ông ấy bị nạn nhân viết trên sàn.
Tái bút. Tìm Robert Langdon. Phản ứng của người Mỹ này đối với cái chứng cứ nho nhỏ đó sẽ thực sự có tác dụng.
“Đại úy!” một nhân viên DCPJ gọi từ phía bên kia văn phòng. “Tôi nghĩ ông nên nghe cuộc gọi này”. Anh ta giơ ống nghe ra, vẻ lo lắng.
“Ai đó?” Fache nói.
Người nhân viên cau mày: “Chỉ huy của Phòng Mật Mã”.
“Thì sao?”.
“Về Sophie Neveu, thưa ông. Có điều gì đó không ổn”. lúc này là tại sao Fache lại có vẻ tự mãn đến thế khi Langdon nêu ý kiến rằng lẽ ra Saunière phải chỉ đích danh kẻ giết ông ta.
Tìm Robert Langdon. “Tại sao Saunière viết dòng này?” Langdon hỏi, sự bối rối giờ nhường chỗ cho cáu giận. “Tại sao tôi lại muốn giết ông Jacques Saunière chứ?”.
Fache còn phải tìm ra một động cơ, nhưng ông ta đã ghi âm toàn bộ cuộc nói chuyện của ông ta với ông đêm nay với hy vọng ông có thể để lộ một điều gì đó”.
Langdon mở miệng, nhưng không nói được lời nào.
“Ông ta cài một micrô nhỏ xíu trong người”, Sophie giải thích. “Nó được nối với một máy phát trong túi áo ông ta và truyền tín hiệu về sớ chỉ huy”.
“Điều này là không thể”, Langdon lắp bắp. “Tôi có bằng chứng ngoại phạm. Tôi về thẳng khách sạn sau buổi thuyết giảng. Các người có thể hỏi quầy tiếp tân của khách sạn”.
Fache đã làm việc đó. Báo cáo của ông ta chỉ ra rằng ông lấy chìa khóa từ người thường trực lúc khoảng 10 giờ 30 tối. Thật không may, thời gian của vụ giết người lại là lúc gần 11 giờ. Ông có thể dễ dàng lẻn ra khỏi phòng khách sạn mà không ai thấy”.
“Điều này thật điên rồ? Fache không có bằng chứng”.
Mắt Sophie mở to như để nói: Không có bằng chứng sao? “Ông Langdon, tên ông được viết trên sàn nhà cạnh thi thể nạn nhân, và cuốn sổ ghi các cuộc hẹn của ông Saunière nói rằng ông ở cùng với ông ta gần khớp với thời gian của vụ sát hại”. Cô dừng lại “Fache có thừa bằng chứng để tạm bắt ông để hỏi cung”.
Langdon chợt cảm thấy mình cần một luật sư: “Tôi không làm việc này”.
Sophie thở dài: “Đây không phải là truyền hình Mỹ, ông Langdon. Ở Pháp, luật pháp bảo vệ cảnh sát, chứ không phải bọn tội phạm. Thật không may, trong trường hợp này, còn có cả sự chú ý của phương tiện thông tin đại chúng. Jacques Saunière là một người rất nổi tiếng và là nhân vật được yêu quý ở Paris, vụ sát hại ông sẽ được đưa tin ngay sáng hôm sau. Dưới áp lực tức thời, Fache sẽ phải đưa ra một tuyên bố, và ông ta sẽ chắc chắn hơn nếu đã có một kẻ tình nghi trong phòng tạm giam. Dù ông có tội hay không, chắc chắn ông cũng sẽ bị DCPJ giữ cho đến khi họ khám phá ra điều đã thực sự xảy ra”.
Langdon cảm thấy như con thú trong chuồng: “Tại sao cô nói cho tôi tất cả những chuyện này?”.
“Bởi vì, ông Langdon, tôi tin ông vô tội”. Sophie nhìn đi chỗ khác trong một khoảnh khắc và rồi lại nhìn vào mắt ông. “Và cũng vì tôi có một phần lỗi khi để ông vướng vào chuyện này”.
“Tôi xin lỗi? Là lỗi của cô khi Saunière cố mưu hại tôi sao?”.
“Saunière không cố mưu hại ông. Đó là một lầm lẫn. Lời nhắn trên sàn nhà đó là dành cho tôi”.
Langdon cần một phút để kịp hiểu: “Cô làm ơn nhắc lại?”.
“Lời nhắn đó đó không phải cho cảnh sát. Ông ấy viết nó cho tôi. Tôi nghĩ ông ấy đã bị buộc phải làm mọi thứ trong lúc quá vội vã đến mức ông không nhận ra là nó sẽ được cảnh sát nhìn nhận như thế nào”. Cô dừng lại. “Mật mã số là vô nghĩa. Saunière đã viết nó để đảm bảo rằng cuộc điều tra sẽ cần đến nhân viên giải mã, đảm bảo rằng tôi sẽ biết càng sớm càng tốt những gì đã xảy ra với ông ấy”.
Langdon thấy mình nhanh chóng mất liên hệ với thực tại.
Việc Sophie Neveu có mất trí hay không, đến thời điểm này, là chuyện dành cho bất cứ ai, nhưng chí ít giờ đây Langdon hiểu tại sao cô cố gắng giúp ông. Tái bút. Tìm Robert Langdon. Rõ ràng cô tin rằng ông phụ trách bảo tàng đã để lại một lời tái bút khó hiểu bảo cô ấy tìm Langdon. “Nhưng tại sao cô nghĩ lời nhắn của ông ấy là dành cho cô?”.
“Người Vitruvian”, cô nói dứt khoát, “bức ký họa đó xưa nay vốn là tác phẩm của Da Vinci mà tôi yêu thích nhất. Tối nay ông ấy đã dùng nó để lưu ý tôi”.
“Khoan đã. Cô đang nói là ông phụ trách biết tác phẩm nghệ thuật yêu thích của cô sao?”.
Cô gật đầu: “Tôi xin lỗi. Chuyện này ra khỏi thói thường. Jacques Saunière và tôi…”.
Giọng Sophie nghẹn lại, và Langdon nghe thấy một sự sầu muộn đột ngột, một quá khứ đau thương, âm ỉ ngay dưới bề mặt. Rõ ràng Sophie và Jacques Saunière có mối quan hệ đặc biệt. Langdon chăm chú nhìn người thiếu phụ trẻ đẹp trước mặt ông, biết rõ rằng những người đàn ông có tuổi ở Pháp thường có những cô tình nhân trẻ tuổi. Dù là thế, việc Sophie Neveu là “gái bao” dường như không phù hợp.
“Mười năm trước chúng tôi đã có một mối bất hòa”, Sophie nói, giọng cô thì thầm. “Từ đó, chúng tôi hầu như không nói với nhau. Đêm nay, khi phòng Mật Mã nhận được cú điện thoại báo là ông ấy đã bị sát hại, và khi tôi nhìn thấy những hình ảnh của thi thể và những dòng chữ trên sàn của ông, tôi hiểu ra rằng ông đang cố gửi cho tôi một tin nhắn”.
“Do vì Người Vitruvian sao?”.
“Vâng. Và những chữ cái P.S”.
“Post Script?”(1)
Cô lắc đầu “P.S. là tên viết tắt của tôi”.
Nhưng tên cô là Sophie Neuve”.
Cô nhìn đi chỗ khác: “P.S. là biệt danh ông đặt cho tôi khi tôi sống với ông”. Cô đỏ mặt. “Đó là chữ viết tắt của Princess Sophie (Công chúa Sophie)”.
Langdon không phản ứng gì.
“Thật ngớ ngẩn, tôi biết”, cô nói. “Nhưng đó là nhiều năm trước đây. Khi tôi còn là một cô bé”.
“Cô biết ông ấy khi cô là một cô bé sao?”.
“Đúng vậy”, cô nói, mắt rưng rưng xúc động, “Jacques Saunière là ông tôi”.
Chú thích:
(1) Nghĩa là tái bút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.